*RENGGGGGG*
Kết thúc giờ học, cả buổi cũng không thấy mặt hắn, cậu đang còn mãi nghĩ xem hắn đi đâu sao không vào học, ban nãy còn bảo cậu vào trước rồi hắn vào sau.........chợt nhớ đến bức thư cậu liền vội ôm cặp chạy lên nhà kho trên sân thượng, vừa đi vừa suy nghĩ hắn sẽ nói gì với cậu mà hẹn ỡ nhà kho ~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Bước tới trước cửa nhà kho, cậu chỉnh trang lại quần áo rồi khẽ mở cửa bước chân vào........
~~~~~~~~~~~~~~~~~~
*CỐP*
Trước mắt cậu tối sầm lại.............
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
*Bốp bốp*
-Tỉnh lại mau!!!!- giọng 1 đứa con gái vừa hét vừa vả vào mặt cậu, dù bị bịt mắt nhưng cậu cũng không ngu đến mứa không nhận ra là giọng của ai:
_Trương...Trươ...ng Dã Mỹ, là cậu sao? Có phải không, sao cậu lại có mặt ở đây....Trịnh Mã Dường đâu?anh ấy hẹn tôi mà.......sao cậu......chẳng...chẳng lẽ......
_IM ĐI!!! Mày bị giả vờ hay ngu thật vậy????Mày nghĩ tao sẽ để cho Trịnh Mã Đường của tao làm bạn với đứa thối tha như mày sao?? Haa...Đúng lá thư đó là tao gửi đó, tất cả chỉ là màn kịch do tao dựng lên, tao muốn mày không còn mặt mũi nào để tiếp cận Mã Đường của tao nữa, mày đừng có mà la liếm anh ấy, NGHE RÕ CHƯA???- *CHÁT* lại một tát mạnh vào mặt cậu, môi bật máu, cậu khẽ run giọng:
-Cậu...u nói gi` vậy?.....Tôi là con trai thì sao có....
_CÂm Đi!!!! tao không cần biết mày là trai hay gái hay bê đê, chỉ cần có người dám tới gần tiếp cận anh ấy, tao nhất quyết không bỏ qa, tháo bịt mắt nó ra cho taooo!!!!- Cô hét vào mặt cậu rồi gọi đồng bọn.
~~
Bịt mắt được tháo ra, cậu khẽ nheo mắt, vì bị bịt mắt lâu nên có chút không quen với ánh đèn chói loá trên trần nhà. Cậu nhìn cô klhẽ mở miệng
-Tha....a ch..o..o........
-Tiến hành!!! - Cô lại một lần nữa ra lệnh, một trong số những tên con trai đi cùng cô tiến đến chỗ cậu, người hắn ta cao to vạm vỡ, chụp lấy tay cậu rồi đưa cái ốm tiêm tiêm vào người cậu 1 thứ thuốc lạnh lẽo gì đó.......Cậu la lên vùng vẫy, hỗn loạn không biết là thuốc gì...nhỡ nó giết chết cậu thì sao
-Không không không không!!!! Thả tôi ra, làm ơn tha cho tôi!!!!! TRỊNH MÃ ĐƯỜNG
-To gan thật, còn dám gọi anh ấy, yên tâm tôi đã gọi anh ấy rồi, chỉ là đến chậm hơn cậu 1 tí cún con ạ!! - cô nâng ccằm cậu lên khẽ cười khinh..
*Trịnh Mã Đường mau đến cứu tôi, mau đên cứu tôi*
Dù biết có gọi cũng vô ích, nhưng chả hiểu sao trong đầu cậu bây giờ chỉ xuất hiện cái tên Trịnh Mã Đường, tại sao chứ???
Trong người cậu bây giờ như có 1 dòng điện chạy dọc sóng lưng, người run lên bần bật, nóng, nóng lắm ......... mắt cậu ngập nước mắt khẽ run rẫy nhìn cô, tính hỏi rốt cuộc đã tiêm cho cậu thuốc gì thì.......cô ta đang lột áo của chính mình, khẽ nuốt nước bọt, cậu đã nhận ra, nhưng qá muộn, là thuốc......kích dục ........cô ta khẽ tiến đến gần cậu.....
-Đến đây nào cún con, có phải cậu đang khao khát lắm đúng không??????hahahahahah
-Đừng đến đây!!! ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI!!!!- cậu hét lên trong vô vọng, cậu đoán trước được điều gì sẽ diễn ra.
Những thằng khác thì đang trốn vào 1 góc canh máy ảnh để chụp
-Tại sao không???? Cậu cứ như con gái sợ mất zin vậy?! hahahaha
-Tại....sao chứ?? sao cô lại làm vậy, tôi đã nói tôi với Trịnh Mã Đường là không phải cơ mà, tại...sao cô....a~~, hưm..ưm...điều nay đều không cho lợi cho cả hai ta...-hah!!! Mọi lời nói bây giờ đều vô ích, vì tôi sẽ khiến cho cậu không còn tiến lại gần anh ấy được nữa!!! - 1 tay của cô tháo dây buộc tay cho cậu, một tay lòn vào áo cậu khẽ vuốt ve, người cậu nóng rực lên, ngửa đầu ra sau hưởng thụ....
-Ưm...ưm~~~ !!!- Môi nóng rực...
Hôn.....là cô ta hôn cậu, thậc ghê tởm, nụ hôn đầu của cậu.........chĩ là không ngờ lại trao cho 1 con ả đê tiện như vậy, 1 giọt nước mắt khẽ rơi xuống, thế nhưng giờ này cậu lại không làm chủ được bản thân, cậu giành lấy tư thế chủ động, đè cô ta la sàn, hôn ngấu nghiến đôi môi kinh tởm của cô ta.......Trương Dã Mỹ trên đời không ngờ trên đời lại có một loại đàn bà như cô......cô ta 1 cước sé toạc áo của mình, khẽ rên kích thick Hạo Khiết, áo của cậu trễ nữa vai, thắt lưng cũng bị cô ta mở bung........
~~~~~~~~~~~~~~~~
*Rầm Rầm Rầm*
Nghe thấy tiếng dập cửa cô ta giật bắn người, riêng cậu chẵng còn ý thức nữa, mãi mê vân va người cô ả....... bát chợt Dã Mỹ hét lớn
-TRỊNH MÃ ĐƯỜNG, em ỡ đây mau cứu emmmm!!!!! CỨU EM VỚIIIII!!!!!!! - cô ta giãy giụa nước mắt từ đâu không biết đã ướt đẫm má....nghe đến tên Trịnh Mã Đường cậu hoàn hồn tính đạp cô ra thế nhưng lại bị cô kéo lại, thân thể đang bị thuốc mê làm chủ cậu không phản kháng được nên đành nằm im.....đầu óc rối bời, Trịnh Mã Đường đến trước cảnh tượng này cậu phải làm sao bây giờ........
*RẦM*
Cánh cửa bị bật bung ra, đúng...chính là hắn Trịnh Mã Đường, hắn đã đến, giờ phút này cậu chỉ muốn chạy đến bên hắn, để hắn bảo vệ cậu như lời hứa,muốn muốn lắm.......nhưng cảnh tượng này ...........
-Bỏ TÔI RA!!!!!!- Dã Mỹ hét lớn rồi bật ngã cậu ra chạy tới chỗ của Mã Đường...hắn cũng cchạy đến ôm lấy cô...ôm rất chặt.....
-Bình tĩnh nào Dã Mỹ, nói anh nghe có chuyện gì với em!!!!- Sắc mặt hắn lạnh lùng, tuy Dã Mỹ bám theo hắn rất phiền nhưng hắn xem Dã Mỹ như người em của mình vậy, luôn hết mực bảo vệ....
Lúc này Dã Mỹ mới lên tiếng....
-Cứu em...anh phải cứu em...cậu ta...- Cô chỉ tay vào cậu...vãn còn đang nằm dưới sản vì tác dụng của thuốc...- em sợ lắm...cậu ta hức...cậu ta có ý hức...làm hại em....!!!!!
Ngờ nghệch, bối rối đau đớn, là cậu làm ư? hắn sao lại nhìn cậu bằng ánh mắt như vậy, hắn tin lời cô ta ư? Ngốc tất nhiên là tin rồi, cậu có là gì để hắn phải tin cậu chứ......
Hắn chỉ khẽ lau nước mắt cho Dã Mỹ rồi đưa cô ta ra ngoài...........
~~~~~~~~~~~~~~
*Cộp cộp*
Là tiếng bước chân, cậu ngước mặt...... là hắn.......khẽ rưng rưng nước mắt...
-Anh!! Anh ...nghe tôi.....ah~ !!
Hắn nắm tóc cậu.......nghiến răng
-Tao nói cho mày biết, Dã Mỹ , trước giờ như em tao, ai dám đụng tới nó thì không yên với tao đâu, kẻ cả mày đó, nên nhớ điều này, từ nay đừng bao giờ để tao thấy mặt nửa, tốt nhất là xem như tao với mày chưa biết nhau đi!! Đồ thối nát, mày cũng chẳng khác gì lũ ngoài kia!!!! *Bốp*
Hắm tát cậu, cái tát như giằng xé trái tim cậu, đau còn hơn mang cậu xé ra làm đôi, tại sao chứ, sao cậu lại ngu ngốc đem trọn niềm tin cho hắn vì quen biết hắn chi mới 1 ngày ..... tại sao ban nãy khi cầu cứu lại gọi tên hắn...ngốc thật trong phút chốc khẽ nghĩ hắn chính là bạn tốt!!!!
Hắm quay lưng đi.......
-Tôi.. không sai ...chỉ là...anh không tin tôi!! - nhếch môi cười, cậu trầm giọng, không to, không nhỏ, nhung chắc cũng đũ để hắn nghe thấy........~~~~~~~~
Sau khi hắn rời đi, cậu cũng đứng dậy, trong vô hồn chỉnh trang y phục, rảo bước về nhà, 1 giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống sàn kho lạnh lẽo, đau nhói.....h trong cậu chỉ tràn ngập hình ảnh hắn nhẹ nhàng ôm cô ta, và hình ành vội vàng buông cái tát lên mặt cậu.............
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét