Chương 1: Mở Đầu.
"
- Đông Đông hứa với tớ là cậu sẽ ỡ lại đây đi mà, hứa điiiiiiii!!! - Một cậu bé vừa mếu máo vừa níu lấy cánh tay của cậu con trai trước mặt mình lay lay mà nói.....
-Ế, đã bảo là không được khóc mà, con trai phải mạnh mẽ lên, không được mít ướt, 15 tuổi đầu rồi mà còn.....Rồi rồi tớ Đông Đông xin hứa với tiểu Ái, tớ sẽ chỉ đi Mỹ 3 năm du học cho biết, rồi sau đó sẽ quay lại đây học đại học với cậu, rồi cưới cậu làm vợ được không??haha bây giở mới có 15 tuổi khóc nhiều như vậy cậu sẽ già rồi xấu đi đó....cậu ôn nhu lau lau nước mắt cậu bạn của mình...trêu ghẹo...
-Hức, tiểu Ái cái đầu cậu , là Lão Ái mà, hức, đừng xem tớ như con gái, ai lại đi đòi cưới đứa con trai làm vợ chứ, hức cậu ngốc à....
- Rồi Rồi,không trêu cậu nữa, không được khóc nữa, hứa đi, vs cả hứa khi nào tớ trở về cậu mới được có người yêu đấy, trong lúc tớ chưa về mà cậu có người yêu thì khi tớ trở về sẽ đánh ghen cướp cậu lại đấy!!Hehe.....- véo má.....
-Hức, tớ hứa, à không thề...sẽ không khóc nữa, chờ cậu về hức mới có người yêu, hức, vì cậu là bạn thân nhất của tớ nên cậu sẽ là người đầu tiên thấy mặt người yêu tớ, hức......
-Ngoan......
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-ĐÔNG ĐÔNG, ĐỪNG ĐI NỮA,QUAY LẠI ĐI, CẬU ĐI NHƯ VẬY TỚ PHẢI LÀM SAO, TỚ CHỈ CÓ DUY NHẤT CẬU LÀ BẠN, CẬU ĐI AI SẼ TRÒ CHUYỆN CÙNG YỚ, AI SẼ DẮT TỚ ĐI CHƠI MỖI NGÀY, CẬU KHÔNG BUỒN SAOOOOO!!!!!!!!!
Tiểu Ái gào thé trong tuyệt vọng, nhìn theo chiếc máy bay cất ngày ngày càng khuất xa vào những đám mây trắng đầy lạnh lẽo....
Ai nói Hắn không buồn, hắn buồn lắm chứ, từ khi hắn nhận ra bản thân hắn không thích con gái mà thích con trai đặc biệt là thích tiểu Ái hắn càng trân trọng cậu hơn.... đã quen biết nhau từ nhỏ, cậu còn là mối tình đầu của hắn, nhưng biết làm sao, hắn đành phải gượng cười vì không muốn làm tiểu Ái buồn, không muốn cậu phải lo lắng cho hắn nên đành nhắm mắt mà tự nhủ với lòng mình, 3 năm sẽ nhanh trôi qua thôi......
" Nhưng liệu thời gian có xoá mờ đi tất cả"
"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"-Đông à mua cho tớ cái này điiii.....
-Đông à cái này có đẹp không?????
-Đông à hôm nay tớ ăn tận 2 cái hambơgơ luôn nhá!!
-Đông à....Đông à......Dương Đông Hạo........
-ĐÔNG ÀÀÀ!!!
*Rengggggg Rengggg Renggggggg*
-Oáp!!!! - Ngáp dài 1 cái, Khả Ái trở mình vươn tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, nhìn vào tấm ảnh chụp chung với cậu con trai để trên bàn, bất giác đưa tay sờ lên tấm ảnh.
*Đông Hạo, hôm nay tớ lại mơ thấy cậu rồi, cậu có khoẻ không sống tốt chứ? Vẫn còn nhớ tớ chứ? tên khốn cậu về đây thì biết tay tớ? Sao cậu nói chỉ đi 3 năm rồi về bây giờ đã 6 năm rồi đó, thời gian trôi nhanh thật, tớ có quá ngốc khi cứ ngây ngô chờ đợi cậu về không?? haiz năm nay tớ 21 tuổi rồi nè, đã là sinh viên năm 3 rồi nhé......hôm nay là ngày nhập học...tớ đã nghĩ rất nhiều....có lẽ sẽ không chờ đợi tên bạn ngốc như cậu nữa, tớ sẽ bắt đầu cuộc sống mới như chưa có cậu, tớ chán cảnh 1 thằng con trai suốt ngày nhớ về 1 thằng con trai khác rồi, đây là lần cuối tớ muốn nói, TỚ NHỚ CẬU...*
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Lão Mẹ àààa!!!!!!!
-Ăn sáng rồi đi học đi nè anh hai!!! - Mẹ làm vẻ mặt nhăn nhó nhìn cậu.
-Yes sir, à nhầm Yes Madam!!!!
-Ngày đầu của học kì đừng có mà gây chuyện để người ta đánh đấy nhé, đi học thì giữ ý giữ tứ tý cho mẹ nhờ !!!
Khả Ái phụng phịu trả lời:
-Mẹ à!! con là ai cơ chứ??? Là Lão Ái Đại Nhân đó, không còn là tiểu Ái bé bỏng đâu, bây giờ con rất giỏi võ, không cần Đông Hạo bảo vệ cụng không ai dám ăn hiếp con....Hây Hây * Lại nhắc tên đó nữa rồi, aissss*
-Rồi vậy xin mời Lã Ái Đại Nhân ă cho mau rồi đi học cho cái thây già này nhờ!!!- Mẹ Ái trêu chọc...
-Con biết rồi đi ngay đây mẹ khỏi đuồi....
15phút sau
-Lão mẹ, Lão Ái đi học đây, nhắn Baba giùm con nhé!!!! bái bai moaz moaz.......
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chương 1 nên hơi ngắn :)))) chương sau bù :3 <3 <3
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét