Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

Đại Ca Yêu Nhóc - Chương 2

Ừ thì ngạc nhiên, ừ thì cả mấy chục con mắt đổ dồn về 2 người.......

- Hai em biết nhau à???- thầy giáo lên tiếng..

cả 2 dòm nhau cũng mười mấy hai ba phút rồi mới đồng thanh mà la lên 

-KHÔNG!!

Có ai để ý rằng người con gái đứng bên cạnh hắn, mắt không rời khỏi cậu... môi nhếch lên một đường cong....

-Được rồi, Trương Dã Mỹ em xuống ngồi kế lớp trưởng, còn Mã Đường em ngồi kế bên Hạo Khiết!! - thầy giáo chỉ chỉ chỗ ngồi cho hắn và con nhỏ rồi sau đó nhanh chóng bắt đầu tiết học để mặt cho cậu vẫn còn đang ngỡ ngàng sao lại xếp hắn ngồi kế bên mình......

~~~~tiết 1~~~~~~~~


~~~~~~tiết 2~~~~~~~


~~~~~~tiết 3~~~~~~~~

*RENGGGGGGG* tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa reo lên, mọi người ai nấy như được hồi sinh trở lại, quăng hết sách vở mà chạy xuống căn tin như sợ mất chỗ, cậu cũng vậy vì còn phải mua đồ cho cả khối người, vừa nghĩ đến đó thôi cậu đã thở dài mệt mõi rồi........

Cất tập vở vào ngăn bàn, cậu chình lại quần áo rồi định xuống căn tin, bất chợt liếc mắt sang bên cạnh.........là hắn..........hắn vẫn đang ngủ.......cậu tiến lại gần định gọi hắn dậy nhưng lại chợt rùng mình khi nghĩ đến thái độ của hắn vừa sáng........cậu nhìn hắn một lúc chợt phát hiện lúc ngủ trong hắn thật hiên hậu, thái độ khác hẳn ban sáng..... mắt có hơi xếch lên, lông mi rũ xuống.......trông cũng đẹp quá chứ, cơ mà sao lại hung dữ như vậy, quần áo thì xốc xếch, áo khoác ngoài lại không cài khuy .....hắn là đại ca ư, lúc sáng cậu có nghe vài đứa ngồi gần sì sầm to nhỏ hắn là đại ca của trường Ánh Sao, nhưng do cứ đánh đấm quậy phá mãi nên cả bọn hắn mới bị chuyển trường, khẽ rợn người.......... chợt hắn mở mắt ra nhìn chằm chằm vào cậu,..............làm cậu ngạc nhiên đến nổi la lên oai oái rồi ngã xuống đất ............

Đau nhói cái mông.............

-Không sao chứ nhóc? đã hết giờ học rồi sao?? - hắn dụi dụi mắt trông như con mèo mới ngủ dậy......

Cậu chẳng nói gì, chỉ ngồi đó rơm rớm nước mắt xuýt xoa cái mông..........

Hắn hét lớn

-Yah!! Mày đừng có khóc được không, mau đứng dậy, đi ăn trưa trưa nào!! - một tay hắn kéo cậu dậy, tay còn lại phủi phủi quần áo cho cậu, sao hắn lại hét, hắn cũng chả biết...chẳng hiểu sao lúc cậu khóc thì trong lòng chợt nhói lên 1 tý, khó chịu đến chết được..........

- Tại sao anh không ăn vs bạn của anh???- cậu quẹt quẹt mắt..

-Bạn???? - Hắn cười khẩy.. - Tao không có bạn!!

-............?? - Cậu trố mắt nhìn hắn - Thế...đám người ban sáng là gì, cả cái con nhỏ luôn đi bên anh?? - thắc mắc...

-Họ ư?? chỉ là lũ thấp kém, suốt ngày bám theo nịnh bợ tao thôi, làm gì có tư cách mà ăn với tao!! - cười khẩy - cơ mà sao lại nhắc đến con nhỏ đấy, mày ghen à nhóc? - hắn nhìn nó rồi cười nham hiểm...

- Tôi...tôi..làm gì phải ghen chứ, tôi chỉ mới biết anh thôi mà.... cơ mà nếu họ không được ăn với anh thì sao tôi lại được???? - cậu nhìn hắn, mặt đỏ bừng lên ........

Hắn dừng lại giả đưa tay xoa xoa cằm suy nghĩ rồi quay sang nhìn cậu..

- Vì nhóc đã tát vào mặt tao, mà đó giờ chưa ai dám làm vậy, nên nhóc có lỗi, từ giờ nhóc là nô lệ của tao, phải nghe lời tao!! - hắn cười tươi rồi nắm tay cậu kéo đi......

-Yah~~~ là anh có lỗi trước mà sao giờ lại thành tôi......!!! - cậu cãi lại nhưng rồi cũng ngoan ngoãn đi theo hắn..

hai người cười giỡn với nhau vui vẻ, nhưng đi được một đoạn thì gặp đám người trong lớp, họ chặn đường cậu và hắn.....

-Nhị khiết!!! đồ ăn của tụi tớ đâu, sao không mua mà còn hí hớn với trai ỡ đây!!- tụi nó nói với giọng khinh bỉ rồi quay sang hắn. - Mã Đường cậu ăn trưa chưa? đi ăn với chúng tôi nhé!! - cười tươi rói....

-Ấy chết!!! tôi tôi...quê........ 

-Gì vậy nhóc?? - hắn hỏi ngắt ngang lời cậu, sắc mặt thay đổi, không còn hiền hậu như ban nữa, chất giọng trầm trầm đáng sợ như ban sáng vậy, không còn hiền hậu và ôn nhu như ban nãy nữa, đáng sợ, đâu mới là con người thật của hắn, cậu thầm nghĩ rồi nhìn hắn.....

-À, là họ nhờ tớ mua đồ chút đỉnh thôi, chỉ là mua đồ thôi mà!! hihi - cậu cười cười....

-Này, sao mọi người lại bắt nó mua đồ, có chân không tự đi được à?? - hắn quay sang nói với bọn người kia, giọng vẫn lạnh như băng...

-Ơ...ơ.... nào giờ vẫn là vậy mà, Nhị Khiết là nô lệ, tay sai của bọn tớ mà, cậu để ý làm gì, chỉ là mua chút đỉnh đồ mặc kệ đi, đi ăn với với bọn tớ nào!! - một con nhỏ trong số bọn họ nói rồi nắm tay hắn kéo kéo......

Lòng cậu như thắt lại, hắn chẳng là gì sao cậu phải buồn chứ, cậu quay bỏ đi mua đồ, nhưng bước được vài bước thì..........

Hắn gạt mạnh bàn tay con nhỏ đó ra....... phủi phùi tay mình........

-Mày có biết tao là ai không mà dám đụng vào tao như vậy? Với cả...... tao nói cho tụi bay biết..... nhóc đó....- hắn chỉ tay về phía cậu, bất giác cậu trợn tròn mắt quay lại dòm - Nó là nô lệ của tao....chỉ..một...mình...tao, nghe rõ chưa? Đứa nào dám đụng tới nó thì coi chừng cái mạng của mình đi, nó chỉ được phép dể tao sai thôi, NGHE RÕ CHƯA??? - 
*RẦM* ......... hắn hét to rồi đấm mạnh vào tường, cả bọn sợ chết khiếp, mặt mài tái mét run run mà bỏ chạy, cậu cũng vậy, sợ và run đến không đứng vững nữa, ánh mắt trở nên vô hồn mà nhìn hắn...............đến khi bọn người đó bỏ đi khuất rồi hắn mới ôn nhu chạy đến chỗ cậu, đỡ cậu dậy...

-Nhóc...nhóc không sao chứ? Sao hiền qá vậy để người ta ăn hiếp th....- đang nói nửa chừng thì cậu chộp lấy tay hắn, đôi tay vẫn run lẩy bẫy....


- A...a...anh không...sao chứ??? Tay..y anh...máu.....máu...chảy máu rồi..k..kìa - cậu run run cầm lấy đôi tay lạnh ngắt của anh, cậu vẫn thực sự rất sợ, 1 phần vì hắn bị thương, 1 phần vì sợ anh sau này nếu cậu làm gì không vừa ý sẽ nổi điên lên thì khốn....cơ mà tại sao đối với cậu bây giờ hắn lại hiền hậu đến vậy...thật khó hiểu

-Ờ.....chỉ là vết thương nhỏ....sẽ mau lành thôi mà........quen rồi!! - hắn cười cười nhìn cậu, dể mặc cho cậu lấy khăn ra lau lau vết thương cho hắn, chẳng hiểu sao ở bên cậu hắn lại cảm thấy bình an như vậy, cậu chạm vào tay hắn mà hắn cũng chẳng phàn nàn hay ghét như những người khác, ỡ bên cậu hắn có cảm giác ấm áp đến lạ...........

-Đi ăn nào!! - Hắn nắm tay cậu lôi đến nhà ăn, kéo ghế đẩy cậu ngồi xuống rồi chạy về phía bán đồ gọi 2 phần cơm...........

Mọi con mắt trong căn tin đổ dồn về cậu, bắt đầu bàn tán.

-Gì thế thằng đó là ai vậy sao lại đi ăn vs cái tên nổi tiếng giang hồ đó.

-Đại ca nổi tiếng trường Ánh Sao kìa sao lại đi chung với cái tên nghèo nàn kia.......

-...................

Ở bên này bàn ăn của cái lũ "nịnh bợ" hắn cũng xôn xao không kém....

-Đại ca cũng ăn cơm trưa sao????

- có đời nào đại ca cho bọn mình ăn chung đâu sao giờ lại.....

- Nhóc đó là ai vậy????

-Bình thưỡng chả bao giờ thấy Đại ca ăn cơm mà

Trương Dã Mỹ, có ai để ý không, ánh mắt của cô đằng đằng sát khi, tay nắm chặt đôi đũa như muốn bẻ gãy, nghiến răng............

-Hạo Khiết, mày chết chắc rồi!!!! ~

Phút chốc mấy người cùng bàn như thấy được ánh mắt đó, chã dám nói thêm lời nào nữa...........

Vâng, Trương Dã Mỹ, cô đã đu theo hắn 4 năm nay rồi, cô rất yêu hắn nhưng hắn chả thèm ngó ngàng đến cô, lúc đầu thì hắn rất bực, nhưng sau cô ta cứ la liếm theo nên hắn cũng quen mà bỏ mặc không thèm nói nữa, cô ta luôn ở bên hắn vì vậy mà hắn coi cô như em gái của mình vậy, luôn bảo vệ cô, cô ta luôn có ý nghĩ độc chiếm hắn, mọi người đều chã ai dám đụng đến hắn vì sợ cô, cô cũng hạng dữ dội chứ không phải thường, bây gờ cậu lại lọt vào tầm mắt xanh của cô, rồi cậu phải sống sao đây???~

Hắn bưng hai phần cơm ra đưa cho cậu 1 phần, cả hai bắt đầu ăn, ăn trong im lặng.........

Lâu lắm rồi hắn mới ăn trưa, mà lại được ăn chung với người khác nên hắn rất vui, ăn rất khí thế....ăn được phân nữa hắn ngước lên liếc liếc cậu, thấy cậu vẫn đang ăn nên hắn chỉ cười cười cười....... ( milk: mê con người ta rồi :)) hí hí) 
 Bất chợt cậu ngước lên nhìn hắn...............................1 ......................2.....................3 






-Hahahahahahaahahahahahaahahah~................ - bỗng nhiên cậu ôm bụng cười ra nước mắt.............................

Mọi người bị tiếng cười làm cho hồn día lên mây, liền quay lại lại xem ai, còn hắn thì đang ngơ cái mặt ra nhìn cậu......

Cậu quẹt quẹt nước mắt rồi đứng dậy chồm về phía hắn, lấy tay chùi chùi hột cơm dính trên mép hắn, rồi ngồi xuống..

-Anh xem, anh bao nhiu tuổi rồi mà ăn cơm còn dính tèm lem thế này, báo hại tôi tức cười đến đứt ruột!!hahaha 

Hắn đỏ mặt cuối gắm mặt xuống ăn cơm tiếp...... mọi người xung quanh thì đang ngỡ ngàng trước cảnh tượng đó ..............gì đây.............


*chết tiệt sao mình lại ngại đến vậy chứ, tình lại đi Mã Đường, chỉ là nó chùi hột cơm cho mày thôi mà.......*


Cứ thế rồi lại tiếp tục ăn cơm.......

~~~~~~15p sau~~~~~~~~~~~

-Nhóc về lớp trước nhé, tao đi có việc, lát vào học tao vào sau!! Có ai bắt nạt thì la lên nhé, tao sẽ chạy tới ngay ! *nháy mắt* -Hắn vỗ vỗ vai cậu....

-Ừm! anh đi đi, tôi cũng đi vệ sinh đây!! 

                              ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cậu uể oải bước vào chỗ ngồi, cả ngày phải chịu ánh mắt dòm ngó của người khác rồi, liệu quen biết anh có phải là một sai lầm??? cậu thầm nghĩ...................


............................gì đây, một mảnh rác trên bàn cậu............ à không nhìn giống thư, nó được xếp gọn gàng mà..........cậu khẽ cầm lên rồi mở ra đọc...............




"Nhóc, sau giờ ra về lên nhà kho gặp tao, tao có chuyện muốn nói tí ^^. Kí tên: Mã Đường"

Đại Ca Yêu Nhóc - Chương 1

Author: Annie Milk
Rating: 16+ (có thể sẽ chen 18+vào nếu hứng :) hk thick thỳ mới click back :))~ )
Catrgry: BL, hài hước, sad, romantic, hành động... nói chung cho nó đủ loại yk :)~ HE~
Nhân vật: Hạo Khiết, Trịnh Mã Đường, Trương Dã Mỹ, Đại Đông, vân vân mây mây....
Disclaimer: Nhân vật hư cấu, do tôi tạo ra, trong fic chúng nó thuộc về tôi, tôi có quyền hành hạ :)))))~
Status: completed
Warning: đây là BL vì vậy ai dị ứng vs thể loại nam x nam thì xin mời clickback vẫn còn kịp, vs chả fic viết trong lúc rảnh rỗi xin nông nỗi nên hk hay đâu đừng sem :))))~ fic đầu tay còn nhìu lỗi nói chung đừng sem :)))~
*Chú thích: màu xanh lá là suy nghĩ, màu tím là hồi tưởng, màu đỏ thỳ kệ nó :))))))))~
                                   ~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Chương 1:
- Tiểu Khiết àh~~~~~ trời sáng bét rồi mau dậy đi connnn~ dậy đi, trễ học bây giờ...dậy...y...
*cạch*- tiếng cửa phòng mở ra một cách lẵng lặng khiến người đang gọi ý ới bên ngoài đột nhiên thót người khẽ rùng mình....

- Mẹ à, con dậy từ nãy giờ rồi, có đời nào mà mẹ phải nhắc con việc thức dậy không? sao hôm nay lại..... - chất giọng trầm trầm run tun khẽ vang lên sau cách cửa.

- A...a...ờ ờ mẹ...mẹ biết rồi, con có cần phải rùng rợn vậy không, chỉ là mẹ sợ con trễ học thôi mà, mẹ mẹ biết con ỡ ngoài ít nói, nói nhỏ, nhưng mà với mẹ thì con cũng đâu cần nhỏ nhẹ không có tí tiếng động như vậy, làm mẹ sợ chết khiếp đây!! Mau xuống ăn sáng đi!! - Mẹ giả vờ ôm tim chọc ghẹo đứa con trai của mình nhưng khổ sao nó cũng chả có động tĩnh gì.... 
(tội nghiệp mẹ mẹ :]]]]] )
-Dạ

~~~~~~ 15p sau~~~~~

- Con ăn cái này đi, cái này nữa, ăn nhìu rau vào, ccả thịt nữa này, ăn đi con, vào trường nhớ phải nói nhìu vô cứ lằm lằm lì lì tụi bạn nó ăn hiếp cho đấy!! hí hí ăn nhìu vô con !!!

-Haizzz!! - Baba ngồi đấy cầm tờ báo với ly cà phê bất giác thở dài thầm nghỉ bụng 
*cha mẹ sanh con trời sanh tánh, bả nói nhìu nó thỳ chẳng nói câu nào, sáng sớm mà được coi hoạt hình vs kịch câm rồi*
~~~~~~~~~~~~~
-Baba, mẹ mẹ con đi học đây!! *cuối đầu* 

-ừk đi đi con!! *vẫy vẫy*

Hạo Khiết hít một hơi sâu rồi tiến ra ngoài ~~~~~~~
               ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ừ, cậu là vậy đó, ít nói , trầm tính, đến baba và mẹ mẹ còn không biết cậu đang nghĩ gì, mọi tâm tư cậu đều giấu vào một góc sâu thẳm trong lòng, vì sao ư, vì cậu không muốn phiền đến người khác, chính vì thế mà mọi người trong lớp thấy cậu hiền nên cứ ăn hiếp cậu, họ luôn giả bộ rằng mình tốt với cậu, nhưng thực chất cậu thừa biết cậu chỉ là tay sai của lớp, khi cần sai vặt thỳ mới nhờ cậu, còn cái gì mà gọi cậ là Nhị Khiết nữa tên cậu là Hạo Khiết mà, quá đáng, đừng tưởng cậu không biết chỉ có những người ngu ngốc mới bị kêu là Nhị nhưng thôi, vì không muốn xào xáo nên cậu đành nhịn tất cả....... cậu ngu ngốc ư??? ừ có lẽ cậu ngốc thậc....ngốc đến mức bị người ta xem thường còn không dám lên tiếng........

                      ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vẫn như mọi ngày, đường đến trường lúc nào cũng um tùm cây lá, ánh nắng mặt trời chíu rọi len lõi qa từng tán cây, không khí trong lành tạo cho người ta cái cảm giác dễ chịu, bất giác cậu khẽ nhắm mắt lại mà hưởng thụ,................ chưa đầy năm phút thì......

*RẦMMMMMm* 

*Á cái gì vậy???? trời sập hả....toàn thân đều ê ẩm hết rồi, trời ơi sao đến trời cũng không thương con vậy TT^TT, choáng váng hết mặt mài rồi......*

Đang mãi mê miên man than khóc thỳ một giọng nói vang lên:
- Ê nhóc, mày có sao không, không sao thì tao đi trước hén!!! - nói rồi người con trai có dáng người cao cao, to to, chất giọng trầm trầm đến đáng sợ quay lưng bỏ đi bỏ lại cậu nhóc ngồi đó vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đến khi định hình lại thì cậu mới dí theo mà lôi cái tên đó lại, một tay nắm vạt áo hắn, đầu vẫn cuối gằm, vừa thỡ hổn hển vừa run run nói:

-Này...y... anh đụng tôi mà không biết xin lỗi hả???

-Hả?????- hắn trố mắt ra nhìn cậu.

Lúc này cậu mới ngẩng đầu lên thì phát hiện xung quanh hắn cũng tẫm cỡ 4 5 tên to con cỡ hắn kèm theo một con nhỏ kế bên điệu chảy nước, bất giác cậu rùng mình , nuốt nước bọt....

-Tôi .....tôi nói...anh mau xin l...lỗi tôi mau!! -cậu vừa run vừa nói...

Liếc mắt khẽ nhìn hắn ta......
Hắn chỉ nhìn cậu một lúc rồi cười khẩy, đưa tay thẳng thừng mà gạt cái tay đang nắm áo hắn ra....

-Nhóc biết không cả đời này tao chưa từng phải cuối đầu trước ai cả, vậy nên, biến..đi... trước...khi...tao...nổi...giận!!-hắn gằn mạnh từng chữ cuối.

Cậu khẽ ực một cái, nhắm mắt chịu đựng, nhưng đến khi lúc hắn quay đi...
-Anh nợ tôi một lời xin lỗi!!

Cả đám khựng lại khi nghe cậu nói, hắn khịt mũi quay lại nhìn cậu, nhếch mép cười, một nụ cười lạnh dến thấu xương. chưa bao giờ cậu sợ như vậy. run đến nỗi đứng gần như không vững nữa...
Hắn tiến đến chỗ cậu..

-Tránh xa tao ra, chẳng việc gì để tao phải xin lỗi mày cả, hạng như mày chả khác gì con điếm, thấy trai thỳ bám theo, hạng điếm như vậy không có tư cách để tao...
*BỐP*

Là tát, là tát vào mặt đó, nhưng không phải hắn tát cậu mà là cậu tát hắn, hắn bị cái tát làm cho bất ngờ phải mất mấy giây định hình lại, hắn quay phắt qua nhìn cậu, tay nắm thành nắm đấm giơ lên cao ánh mắt vô cùng giận dữ, không phải vì đau mà là đó giờ chưa có ai dám đánh hắn như vậy.... nhưng... đến khi bắt gặp ánh mắt rưng rưng nước mắt của cậu, hai tay thỳ run run, bỗng phút chốc hắn không còn tức giận nữa, ánh mắt dịu bớt đi, tim hắn như lỗi đi 1 nhịp....tại sao chứ?? đến hắn cũng không biết.....hắn quay mặt đi chỗ khác...

-Đừng để tao gặp lại nhóc.....

Cả bọn cùng hắn nhìn cậu 1 cái rồi bỏ đi, nhưng đâu ai biết chỉ riêng con nhỏ đi với hắn thì mắt không rời khỏi cậu, nó nhìn cậu đầy sát khí, miệng lun lầm bầm.....

-Coi chừng tao.......... 

                                        ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Bất giác một giọt nước mắt khẽ rơi trên mí mắt......cả người cậu run lên, ngã khuỵ xuống đất, khẽ run run:
- Đáng....sợ qá !!!! ánh mắt của hắn như muốn nhai nuốt người ta vậy.....
                             ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sau một hồi bình tĩnh lại cậu đã đến trường.........trường ư?? đối với cậu đây là một cánh cổng địa ngục, những con người trong đó không khác gì con quỹ, luôn bắt cậu phải làm theo ý họ.......
~~~~~~~~
-A Nhị Khiết đến rồi!!!!! lát mua giùm tớ cái này nhá
-Tớ nữa
-Cả tớ nữa nhé
-Mua cho tớ nè......
-................................
mới sáng sớm mà đã bận rộn rồi đấy.......... nhưng sao chẳng thấy cậu phàn nàn?? ừ vì cậu đã quen rồi........

- Các em về chỗ nào, hôm nay chúng ta có 2 học sinh mới!!
Cả lớp nháo nhào về chỗ ngồi trố mắt nhìn về hướng thầy đón chào học sinh mới, riêng cậu thì nằm gục xuống bàn không thèm dòm.

-Hai em vào đi!!
Phía ngoài cửa có 2 học sinh 1 nam một nữ bước vào......
Bạn nữ lên tiếng:
 -Chào mọi người, tớ là Trương Dã Kỳ~~ !! -nháy mắt một cái, cả lũ con trai bên dưới hú hét đến chết ngất, khiến bọn con gái bực bội...

-Chào mọi người còn tớ là Trịnh Mã Đường!!- người con trai lên tiếng, bọn con gái còn đang định hú hét.......
Giọng nói này, cậu bật phắt người dậy, tay chỉ về hướng người dok hét lớn:
-Anhhhhh!!!!!!!!!

- Á....NHÓC !!!!
                                ~~~~~~~~~~~~~ENd chương 1~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chương 1 ngắn lắm, chán nữa :)))))~ m.n thông cảm, mấy chương sau hứa hẹn nhìu hơn :)))))))))))~