Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Đại Ca Yêu Nhóc - Chương 5

Ngày hôm sau, mọi thứ vẫn bình thường, chẳng ai biết chuyện xảy ra ngày hôm qua..........Hạo Khiết....cậu vẫn chưa đến trường.......


Hắn đến lớp với tâm trạng vô cùng khó chịu...........trong đầu luôn nhớ đến khuôn mặt cậu lúc giúp hắn gỡ hạt cơm trên mặt xuống........hắn bất chợt cười.........cậu ngây thơ biết bao nhiêu........vậy mà hắn lại trách lầm cậu..........mém tí hắn đã bỏ lỡ một người bạn thú vị.........càng nghĩ hắn càng cảm thấy vui vẻ......khoé môi vô thức vẽ lên đường cong....thầm nghĩ không biết phải làm gì để xin lỗi cậu cho hết đây.....huống hồ mới quen mới quen biết chưa đầy 1 ngày mà đã tát cậu như vậy..........chợt hắn nhớ tới vẻ mặt lúc đó của cậu.........tâm trạng bỗng trùn xuống........trong long gợn lên 1 cơn sóng không hiểu lí do...................



-Trương Dã Mỹ, sao cậu ngồi trước cửa lớp mà không vào vậy? sắp vào học rồi đó!!! - lớp trưởng đứng trước cửa cuối xuống nhìn cô gái đang ngồi trước cửa run run nhìn vào lớp...
Nghe thấy tên cô hắn từ chỗ ngồi ngoáy cổ ra phía cửa, bắt gặp ánh mắt cô như con thú hoang hoảng hốt khi thấy ánh mắt củ hắn........thật hả dạ - trong phút chốc hắn nghĩ.
-A~! tớ vào ngay, vào ngay ấy mà! hìhì - cô nhìn lớp trước cười ngượng...

Đến giờ cô vẫn hoang mang lắm, lúc tỉnh dậy thì chỉ còn mình cô trong căn phòng trống, nằm trên chiêc giường trắng muốt......không một mảnh che thân............

*Cô nheo mắt khẽ cựa quậy rồi mở mắt, chỉ cảm thấy toàn thân lâng lâng, 1 làn gió khẽ thổi qa khiến cô rùng mình, cảm thấy có gì không bình thường.......đây đâu phải phòng cô......còn nữa.......cô hốt hoảng bật tung chiếc chăn đang đắp ra........một thân thể trắng ngần hiện ra.......khắc cơ thể chio chít những dấu đỏ........không một mảnh áo.......cô hoảng hốt ôm đầu cố nhớ lại nhưng vô ít....... *bị chuốc thuốc mê thì nhớ cm gì bánh bèo êy*
Trên chiếc gương được treo kế bên giường là nhưng dòng chữ được viết từ cây son của cô......
"Bấy bê, tối qua thật cảm ơn em, rất thoải mái, em có cảm thấy không, những tiếng rên của em kích thích tôi vô cùng, hẹn gặp em sau, cô bé dâm đãng"


1phút..................2phút..........3phút...................
  *XOẢNG*

-AAAAAAAAAAAA! không thể nảo không thể, giả dối, các người sao có thể đối xử với tôi như vậyyyyy!!!!! AAAAA, nhất định là anh, Trịnh Mã Đường, anh vì 1 thằng con trai mới quen mà đối xử với tôi như vậy, gạt người, anh đang trả thù đang trêu tức tôi đúng không!!!!! - Cô la hét lên dùng chiếc guốc phang vỡ chiếc gương, lất tung hết chăn gối lên.......bất chợt....cô nhìn thấy 1 vệt đỏ trên chiếc giường trắng ngần..........ngẩng người ra, cô trợn mắt nhìn vệt đỏ tươi đó......rồi khóc nấc lên từng trận.* *thật ra là màu do đệ tử của anh Đường vẽ lên thôi...anh ấy hiền lắm :))) hông nhẫn tâm kêu ng` ra tay thật đâu :)) *



*REnggg*
-Các em vào chỗ ngồi - thầy giáo vỗ vỗ bàn...

Vì là giờ chủ nhiệm nên cũng không mấy căng thẳng, cả lớp nháo nhào, rượt nhau trong lớp, chợt nghe tiếng thầy liền quay lưng về chỗ....

-Lớp trưởng hôm nay Hạo Khiết vẫn không đến lớp hả??? - Thầy hỏi 

- Dạ!! Đã hai ngày rồi cậu ấy không đến lớp....không biết cậu ấy có sao không nữa..... - cậu nhỏ giọng dần tỏ vẻ lo lắng...

Hắn thấy hơi hối hận, cảm giác trong lòng nóng lên, thật muốn xin lỗi cậu ngay lập tức.....

Trương Dã Mỹ thất thần ngồi đó.....trong đầu liên tục không ngừng nghỉ về chuyện hôm qua.....


- Haizz...thôi được rồi em ngồi xuống......lớp chúng ta nên cử người đại diện đến thăm cậu ấy xem sao!! Có ai muốn đi không???- thầy gọi lớp trưởng ngồi xuống rồi quay sang hỏi lớp.

-EMM!!! - Hắn bật thẳng dậy, giơ tay thật cao la lớn , cả lớp dồn mắt về hắn...- À, để em đi thăm cậu ấy, em có quen biết cậu ấy, vốn cậu ấy rất rục rè, để em đi thăm là tốt nhất !! - Hắn lộ vẻ cười tươi....

Mọi người ồ lên gật gù kiểu như đúng rồi, hôm nọ họ nhìn thấy hai người đi ăn trưa chung......
-Được rồi!! vậy em đi thăm cậu ấy, ra về tới chỗ thấy lấy địa chỉ nhé!! - Thầy giáo cũng gật gù - Trương Dã Mỹ, chân em sao rồi đã đỡ chưa???


Cả lớp quay sang Cô, thế nhưng cô vẫn đờ ra đó như không nghe thấy thầy gọi, mà đúng là không nghe thật.....


_TRƯƠNG DÃ MỸ!!! - Thầy gọi lớn...


-A! Đừng....Đừng...ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI!!!!! AAAAA - cô hét lớn rồi toang cửa chạy ra ngoài...

Thầy giáo hoảng hồn cả lớp nhìn nhau kiểu cô ta bị gì vậy......Mắt hắn sắc lại, Là lỗi do cô thôi... hắn nghĩ.....



~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
*Kính Cong*


-Ra Ngay!!! - giọng nói trong trẻo trong nhà vang ra.....

~~~~~~~

-Ai v.....A! - cậu đóng sầm cửa lại, mắt mở to, ngạc nhiên hết cỡ


-Nhóc!! Đi...Đi học lại đi....... - hắn đứng trước cửa nhỏ giọng....


Cậu im lặng một lúc lâu.....chợt lên tiếng...

-Liên quan gì đến anh...về đi đừng quản tôi......huống hồ anh bảo đừng để anh thấy mặt tôi mà....

-Mở cửa đã, rồi nói tiếp được không, là tao không hiểu chuyện.......đừng giận nữa....được không????

-Har, giận? tôi là 1 thằng đê tiện, không đáng để anh nói chuyện.....cũng không có tư cách giận anh.....đi đi....nhân lúc chúng ta chưa thân thiết, anh đừng khiến tôi khó xử.....với cả tôi chỉ mệt nên không đi học, khi nào khoẻ sẽ đi anh khỏi lo......- Nói xong cậu bước vào nhà, bỏ mặc Hắn ngoài cửa....

-Nhóc!!! đừng giận mà....nè....nè...còn nghe không vậy.....đi mất rồi à......Haizzzzz - hắn ủ rủ quay lưng ngồi bệch xuống trước nhà cậu tựa lưng vào cửa thở dài...

Cậu chạy về phòng, nằm lên giường ôm chăn mà nghĩ ngợi.....

*Gì vậy....tự nhiên đến tìm mình, tên khốn đó hôm bữa không phải còn rất giận dữ sao??? Hay là biết sự thậc rồi......cũng tốt....rửa được thanh danh.....nhưng vẫn không bao giờ tha thứ được, dám nắm đầu rồi tát mình.......cả đời cũng không tha thứ.....hừ........hắn nợ mình 2 lời xin lỗi.....nhưng sẽ không nói chuyện với hắn nữa đâu, plè*

Cậu đưa tay lên xoa má - Vẫn còn thấy têêê têêê này!!!!!!- cậu hét trong phòng 

Bỗng nhiên cậu thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, như trút bỏ được 1 phần buồn sầu, nhưng vẫn đinh ninh còn tức lắm.......


Ngoài cữa, hắn vẫn tựa mình vào cửa......


*Nhóc...phải chuộc lỗi sao đây...aisssss.....trước giờ chưa bao giờ xuống nước với ai......cũng chưa bao giờ thấy khó chịu như vậy.....không chịu hết giận a~~~~....không hết giận thì ông đây cũng sẽ bắt mày hết giậnnnn*

Hắn đứng dậy ngoảnh lại nhìn cánh cửa rồi quay lưng ra về.......

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 5 a~~~~~~ <3
Nhớ để lại cmt cho Milk :3 chưa kiểm lại nên có thể sẽ có lỗi chính tả :'( 
ngày mai rảnh sẽ viết chương 6 :)))))~ cmt cho Milk có tinh thần nào :* 
                                                   

2 nhận xét:

  1. Aiya, sao nàng lại xử con bánh bèo như thế?? Có nhẹ quá ko ta??
    Dù sao cũng thấy hả dạ à nghen.
    Hay lắm đó nha cơ mà nàng sửa lỗi chính tả luôn nha hihi

    Trả lờiXóa
  2. ây da, ta hiền lắm, hk có xử 1 lần, phải từ từ mà hành hạ nó :)))) à lỗi chính tả con bạn ta rảnh nó tupe lại ^^ tkss nàng :3

    Trả lờiXóa